Florua (F⁻) là một ion vô cơ thường xuất hiện trong nước thải từ các ngành công nghiệp như sản xuất nhôm, phân bón hóa học, thủy tinh, luyện kim, dược phẩm và sản xuất gạch men. Mặc dù ở nồng độ thấp, florua có thể có lợi cho sức khỏe răng miệng, nhưng khi vượt ngưỡng cho phép, nó gây ra nhiều tác động tiêu cực đến sức khỏe con người như nhiễm độc florua (fluorosis) và ảnh hưởng nghiêm trọng đến môi trường sinh thái.
Theo quy chuẩn QCVN 40:2011/BTNMT (nước thải công nghiệp), hàm lượng florua trong nước thải đầu ra không được vượt quá 5 mg/L. Do đó, việc nghiên cứu và áp dụng các công nghệ xử lý florua trong nước thải là rất cần thiết.
.webp)
Đây là phương pháp truyền thống và được sử dụng phổ biến. Florua được loại bỏ thông qua phản ứng với canxi (Ca²⁺) tạo thành kết tủa canxi florua (CaF₂):
Ca²⁺ + 2F⁻ → CaF₂↓
Sử dụng các vật liệu như than hoạt tính, nhôm hydroxit, zeolit, nhôm oxit hoặc xương động vật để hấp phụ florua từ nước thải.
Dùng nhựa trao đổi anion để loại bỏ F⁻ khỏi nước thải.
Ứng dụng màng bán thấm để loại bỏ florua cùng với các ion khác khỏi nước thải.
Nhiều nghiên cứu hiện nay đang hướng đến việc kết hợp các công nghệ (ví dụ: kết tủa hóa học + hấp phụ, RO + tiền xử lý) nhằm nâng cao hiệu quả xử lý, giảm chi phí và tối ưu hóa quy trình vận hành.
Florua là một chất gây ô nhiễm nguy hiểm cần được kiểm soát nghiêm ngặt trong nước thải công nghiệp. Việc nghiên cứu và ứng dụng các công nghệ xử lý phù hợp giúp loại bỏ florua hiệu quả, góp phần bảo vệ môi trường và sức khỏe cộng đồng. Trong tương lai, các công nghệ thân thiện, ít tiêu tốn năng lượng và chi phí thấp sẽ là xu hướng chủ đạo trong xử lý nước thải chứa florua.